Chương 4 Thích Dư ngủ một mạch đến trưa hôm sau, khi tỉnh dậy, eo vẫn còn hơi đau nhức. Lúc này trong nhà chỉ có một mình cô, trên bàn ăn trong phòng khách đặt hai đĩa thức ăn đã nguội. Trên bàn dán một tờ giấy ghi chú: "Cơm trong nồi cơm điện, nhớ hâm nóng thức ăn." Nét chữ thanh thoát như mây bay nước chảy rõ ràng là của Cố Thiên, Thích Dư khẽ cười, tâm trạng tốt hơn một chút. Đang lúc cô đặt đĩa thức ăn vào lò vi sóng, điện thoại reo lên. Màn hình hiển thị một số lạ. Chẳng lẽ là kết quả thử vai có rồi? Thích Dư vừa phấn khích vừa bất an mà nhận điện thoại. "Xin chào, xin hỏi có phải bạn học Thích Dư không?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng một người đàn ông trưởng thành, âm sắc rất quen thuộc. Thân phận người gọi đã quá rõ ràng. Lòng bàn tay Thích Dư trong thoáng chốc đã ướt đẫm mồ hôi, cô cố nén nhịp thở dồn dập, cảm thấy ngày thi đại học có kết quả cũng không căng thẳng bằng bây giờ. "Xin chào, tôi là Thích Dư, xin hỏi ngài là...?" "Tôi là đạo diễn Vương Đốc đã thử vai em hai ngày trước, ha ha, hy vọng em chưa quên tôi." Đạo diễn Vương rất hòa nhã mà nói đùa với Thích Dư. Thích Dư vội vàng nói: "Không đâu ạ, không đâu ạ, đạo diễn Vương nói đùa rồi! Cái đó... xin hỏi là có kết quả rồi sao ạ?" Đạo diễn Vương cũng không úp mở, cao giọng nói: "Chúc mừng em, đoàn phim sau khi thảo luận đã quyết định để em diễn vai nữ chính.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-truoc-mat-ban-gai-toi-lieu-mang-gia-lam-omega/5229647/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.