Editor: Nghi nghi
Mới vừa gọi điện thoại sang thì người bên kia đã bắt máy ngay.
“Tôi mới ra ngoài, có chuyện gì thì nói từ từ, đừng vội.”
“Tố Tố là người chơi.”
Giọng nói của Quách Dục mệt mỏi, khàn khàn, giống như đã lâu rồi không nghỉ ngơi. Cách điện thoại thì không thể nói rõ được, Trần Thải Tinh không nhiều lời, nói thẳng: “Tôi và lão Trình đến tìm cậu.”
Tắt điện thoại rồi đặt vé máy bay sớm nhất.
Trần Thải Tinh lái xe đi về hướng sân bay, Nguyên Cửu Vạn ngồi ghế phụ. Hắc Đản ngoan ngoãn ngồi phía sau với anh trai, Trình Lập Phong sờ đầu Đản Đản nói: “Không sao đâu.”
Từ lúc nhận được điện thoại đến giờ, Hắc Đản nghe ra được hình như chú mập gặp chuyện không vui, vẫn luôn rất nghe lời, ngoan ngoãn. Trình Lập Phong lấy hai viên kẹo trong túi ra đưa đến trước mặt Hắc Đản, giọng điệu nhẹ nhàng, nói: “Ăn kẹo này.”
Hắc Đản thấy kẹo thì vui vẻ.
“Haruhi.” Trình Lập Phong đưa viên kẹo còn lại cho Nguyên Haruhi.
Nguyên Haruhi xua tay từ chối, nhóc đã bao lớn rồi, cũng không phải con nít, cho Đản Đản ăn là được rồi. Vậy mà Trình đại ca lại để viên kẹo vào lòng bàn tay cậu.
“Chưa thành niên thì vẫn là con nít.” Trình Lập Phong nói.
Hắc Đản mở giấy gói kẹo, cạp một ngụm ngậm kẹo vào miệng, nó làm khủng long lâu rồi, bây giờ không quen làm người lắm, giọng điệu mềm mại đáng yêu, ngậm viên kẹo sữa hình con thỏ ở một bên, má phồng lên mang theo mùi sữa nhàn nhạt, nói: “Ngon nhắm, anh ăn thử
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808697/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.