Editor: Tiêu Tiêu
Vẫn là chỗ thịt nướng tối qua.
Trần Thải Tinh và Haruhi đến trước, cậu tìm được bàn ba người trong đám người đông đúc. Một giây sau Quách Dục nhắn tin nói: “Tinh, cậu nướng trước đi, tôi muốn ăn thận nướng, tôm hùm đất, gân bò…”
Toàn bộ thực đơn đều được đem tới.
Ông chủ vẫn còn nhớ Trần Thải Tinh, chủ yếu là vì em trai của cậu rất đẹp, cười haha hỏi rằng mọi người ăn gì, Trần Thải Tinh nói ra yêu cầu của Quách mập.
“Mỗi loại một phần, mỗi phần bốn mươi xiên, năm cân tôm hùm đất, thêm một phần cá vược muối.”
Ông chủ thấy Trần Thái Tinh gọi quá nhiều, dò hỏi: “Cậu có muốn bớt lại món nào không? Không đủ thì có thể kêu thêm nữa?”
“Không sao đâu.” Trần Thải Tinh nghĩ chừng này còn chưa đủ.
Đừng thấy Haruhi gầy như thế kia nhưng sức ăn lại cực lớn, còn Quách mập với lão Trình thì không cần nhắc tới làm gì. Chưa đến năm phút đồng hồ, hai người từ trên xe taxi bước xuống, quán bar cách nơi này không xa, đi bộ cũng gần mười phút, Quách Dục không kịp đợi, nên bèn bắt taxi cho nhanh.
“Tinh, đây là em trai của tụi mình hở? Bộ dạng này vừa thấy đã biết là người thân rồi, đám tụi mình toàn trai đẹp cả.” Quách Dục nở nụ cười hiền hòa, lấy món quà trong balo ra “Đây là quà gặp mặt của tôi và lão Trình, đừng khách sáo, cậu đã là em trai của Tinh, thì cũng là em trai của chúng tôi. Còn đây là quà của bé Pi nà.”
Buổi chiều hai người cố ý đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808688/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.