Editor: Nghi Nghi
Trần Thải Tinh còn chưa kịp nâng tay giáo dục đứa nhỏ trần truồng kia, đứa nhỏ chớp chớp mắt to, trở nên ướt dầm dề, nhu nhược đáng thương nói: “Ba, ba muốn đánh con ư? Ba à, con sai rồi.”
“Sai ở đâu?”
Tiểu Hắc: … Sai ở đâu? Nó đâu có biết đâu?
Trần Thải Tinh vừa thấy đã biết bộ dạng này đều là giả vờ, cười lạnh một tiếng, kết quả là đứa nhỏ trực tiếp bổ nhào vào lòng cậu, khóc thảm thiết, vừa thút thít, vừa nức nở nói: “Ba à, ba đừng đánh con mà.”
Ai không biết còn tưởng Trần Thải Tinh mới vừa làm gì Tiểu Hắc.
Quách Dục đến gọi Trần Thải Tinh đi ăn sủi cảo, còn chưa vào cửa đã nghe tiếng khóc của bé gái, hắn vội vã đẩy cửa vào lập tức nhìn thấy một cô bé như củ cải nhỏ, cột tóc hai chùm, còn xoăn nhẹ, vô cùng đáng yêu, đang khóc lóc nói ‘Ba đừng đánh con’.
Vì thế câu ‘Đi ăn sủi cảo’ ra đến miệng lại trở thành: “Tinh, đây là con nhà ai vậy? Đừng đánh, đứa nhỏ khóc đáng thương biết bao nhiêu.”
“Nhà tôi.”
Quách Dục phản ứng lại, lập tức thấy kinh ngạc: “Pi bảo bối?! Đúng thật là Pi bảo bối, Pi bảo bối của tôi biến thành người rồi, ngoan, đừng khóc, Tinh, cậu xem cậu thật là, sao lại không mặc quần áo cho Pi bảo bối? Cậu thay quần áo cho nó trước đi, tôi đứng ngoài chờ cậu.” Nói xong thì đi ra ngoài.
Pi bảo bối bối thoạt nhìn cũng hai, ba tuổi, một ông chú như hắn vẫn nên tránh mặt là tốt nhất.
Trần Thải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808674/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.