Editor: Nghi Nghi
Cậu đưa hai người Trịnh Hân, Mai Hải về trước khu ‘ô vuông’ rồi mới tách ra.
Người đến người đi, sắc trời tối tăm, trà trộn vào trong đám người đi ra đi vào, rất nhanh hai người đã biến mất không thấy bóng. Trần Thải Tinh xách túi, vừa thấy sắc trời không còn sớm thì đi về phía viện nghiên cứu, cậu đi chậm, rất nhanh, những người theo dõi phía sau đã đuổi đến kịp.
Hôm nay cũng không có kẻ nào không có mắt đến đùa giỡn Trần Thải Tinh, cả một đường thuận lợi đến được viện nghiên cứu, đợi một lúc thì Nguyên Cửu Vạn ra tới.
“Bảo bối, sao hôm nay còn xách theo túi thế?” Nguyên Cửu Vạn chú ý đến.
Tinh tuy mặc đồ nữ nhưng lại không có thói quen xách túi, ngại phiền phức.
“Mua chút đồ.” Trần Thải Tinh nương theo ánh trăng nhìn bóng dáng soái khí của thiếu niên Nguyên Cửu Vạn, cười hì hì nói, “Lát nữa về sẽ biết.”
Nguyên Cửu Vạn đưa tay cầm lấy, hai người chậm rãi đi bộ về. Tới được toà nhà chính, đám người tụ tập đánh bài trong góc lầu một nói chuyện phiếm, có người nói: “… Đúng là thật kìa, cô gái kia mua rất nhiều, cái gì mà gel bôi trơn linh tinh.”, “Mẹ nó, con đàn bà này damdang vậy sao?”, “Nghe nói còn hỏi hai người có dị năng có cùng chơi không, còn có cái gì roi nữa.”, “Chơi lớn thế? Cái thằng nhóc con lai kia có thể chịu nổi không?”, “Đánh cuộc không? Thử xem tối nay cô ta có chơi 4P không?”, “Tới đây, tôi cược hai điếu thuốc, con đàn bà này damdang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808672/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.