Edit: Kuri
“Hạo, Hạo ca, Trịnh Phương chết rồi, chết người, lại chết người rồi.”
Cô gái đi tới nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, bị doạ đến mức mặt trắng bệch, túm chặt lấy quần áo Hạo ca. Hạo ca đã không còn bình tĩnh như lúc mắng người vừa nãy, đáy mắt tràn ngập hoảng loạn và sợ hãi, lớn tiếng mắng: “Con mẹ nó tao không phải bị mù, mày ngậm miệng cho tao!”
Cô gái sợ đến mức câm như hến, không còn dám lên tiếng, cả người phát run.
“Quát nạt con gái còn ra thể thống gì nữa.” Trần Thải Tinh lạnh lùng chế giễu một câu.
Ánh mắt Hạo ca hung ác nhìn sang, Chu Tuy cùng Lâm Tín đứng phía sau chị Nguyên liền tiến lên, trừng lại! Hạo ca lập tức trở nên e dè.
Đàn ông chỉ biết bắt nạt kẻ yếu còn ra gì nữa!
“Em gái đừng sợ.” Trần Thải Tinh trấn an cô gái một câu, hỏi: “Mấy người chơi khác ở gian nhà bên này mấy nay có sao không?”
Cảnh tượng hung tàn như vậy, lá gan của cô gái đã sớm bị dọa cho tan tác, nghe thấy âm thanh an ủi nhỏ nhẹ dịu dàng, không tự chủ mà thành thật nói: “Không biết, Khâu Kiệt cùng Đan Giai Mậu không hành động cùng chúng tôi, trốn ở trong phòng cả ngày, ngày hôm qua ăn cơm cũng không thấy.”
“Gian phòng nào?” Trần Thải Tinh có loại dự cảm xấu.
Cô gái chỉ phòng, ở ngay gian phòng đối diện, hai cánh cửa đang đóng chặt. Trần Thải Tinh liếc nhìn hai người Chu Tuy, hai người rất ăn ý ngầm hiểu, đầu tiên là gõ cửa phòng, bên trong không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808628/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.