Editor: Mèo, Maris
Lời của beta: Ngáo vẫn đang chạy deadline sml, mặc dù bản edit đã có tới chương 55 nhưng vì không muốn trải nghiệm đọc truyện của các reader bị ảnh hưởng nên chỉ up chương mới đã được beta. Các reader thông cảm vì tốc độ rùa bò dạo này của Ngáo.
Note: Vì màn này lấy bối cảnh cổ đại, nên xưng hô và miêu tả sẽ hơi loạn. Xưng hô thì khi người chơi nói chuyện với NPC thì sẽ dùng ta – ngươi, nhưng người chơi nói chuyện với nhau thì sẽ xưng tôi – cô – cậu – anh… Trước mặt NPC thì người chơi vẫn dùng đại từ nhân xưng cổ trang (ví dụ “bé Cửu” gọi Nguyên tỉ tỉ ở tiệm áo quần…). Túm lại là loạn đó, beta cũng bị xoay mòng mòng…
“Đại, đại nhân nói cái gì, tiểu nhân không rõ.” Sắc mặt của Chu quản gia khó che giấu nỗi sợ hãi.
Trần Thải Tinh cười thân thiết nói: “Đừng sợ mà, ta đây chỉ muốn nói chuyện phiếm thôi, ngươi cũng biết chúng ta là do hoàng đế phái tới đưa tiễn Hiếu Nương, việc này cũng nằm trong phạm vi công việc của chúng ta. Chuyện này nếu không hỏi rõ ràng, nhỡ đâu không để ý tốt, Hiếu Nương không đưa tiễn đi được ——” cậu bỏ lửng câu nói, để cho quản gia tự bổ não.
Chu quản gia sợ tới mức tay run lẩy bẩy, nâng tay áo lên lau mồ hôi trên trán, cung kính nói: “Đại nhân, ngài muốn hỏi cái gì, tiểu nhân chắc chắn sẽ báo cáo theo đúng sự thật.”
“Trước tiên trả lời hai vấn đề ta vừa hỏi.”
“Vâng. Hiếu Nương vừa đi được một tháng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-trong-game-than-quai-sinh-banh-bao/1808625/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.