Tống phủ.
Tống Trí ngay lập tức biết được tin Tân Bát Phương qua đời. Ông ta võ nhẹ xuống bàn, được lắm! Tốt! Tốt!
Mặc dù ông ta chưa giết được Tiêu Lâm để báo thù cho con trai, nhưng Tần Bát Phương đã chết, quả là một việc tốt!
Đáng lắm!
Ông ta đập bàn nói lớn: "Con trai à! Trong lòng cha, ngay cả mười cái mạng của Tần Bát Phương cũng không quý bằng con!”
"Con chính là gân cốt của cha!”
"Con là mạng sống của cha!"
Tống Trí vỗ ngực, vừa khóc vừa cười!
"Đại nhân, chất độc đã bị tiêu hủy hoàn toàn, Tân gia sẽ không phát hiện ra".
Trong ánh nến mờ ảo, người đến báo cáo đang trông chờ được Tống Trí khen thưởng.
Là Tần Gối.
Đôi mắt tam bạch màu trắng đầy vẻ đắc thắng.
"Chỉ là một hộ vệ cỏn con mà còn muốn nhận phần thưởng sao?" gã hộ vệ Côn Luân cao lớn đến khó chịu, Tống Trí phải ngẩng đầu lên nói chuyện với kẻ hèn mọn trước mặt: "Ta đã nuôi ngươi lâu như vậy rồi, đây là điều duy nhất ngươi đã làm khiến ta hài lòng!”
".." Tần Gối cúi đầu, nghiến răng.
"Nếu không có ta, một kẻ hèn như ngươi làm sao có thể làm con rể cho một nông dân, lại có được nhiều ám khí và công cụ như vậy? Cái nào trong số đó không phải ta mua cho ngươi?" Tống Trí hừ lạnh một tiếng: “Nhiệm vụ tiếp theo là giết Tân Thắng!”
Tần Cối cúi đầu không trả lời.
"Ta đang nói chuyện với ngươi! Ngươi không nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-re-tieu-lam/3431176/chuong-282.html