Ồ, Tân Phượng Uyển đột nhiên nổi điên lên, liên tục mắng hắn là súc sinh?
Tiêu Lâm đang định phản bác thì nhìn thấy một dòng nước mắt như những hạt ngọc trai rơi xuống trên gương mặt xinh đẹp của Tân Phượng Uyển. Dòng nước mắt vừa như hoa lê gặp mưa, vừa như sương xuân khiến Tiêu Lâm đột nhiên động lòng.
Tiêu Lâm sững người, đứng đó thất thần nhìn nàng.
Bỏ qua tính cách của Tân Phượng Uyển, dung mạo của nàng quả đúng là thiên hạ đệ nhất, gọi nàng là tiên nữ cũng chẳng phải nói quá.
Tần Phượng Uyển lần đầu tiên bộc lộ sự yếu đuối, hoàn toàn mất đi sức mạnh và sự kiêu ngạo thường ngày.
Tính khí của nữ nhân đúng là sớm nắng chiều mưa.
Tiêu Lâm ngồi xuống, nhàn nhã rót một tách trà rồi bắt đầu nếm thử.
Nàng liếc nhìn Tiêu Lâm, nước mắt lại rơi xuống, trong lòng cảm thấy vô cùng tủi thân: "Ngươi còn uống trà! Ngươi có xứng đáng không?”
"Nương tử, trước đây ta đã nói với cô rồi, đừng tự hạ thấp bản thân mình như vậy. Nếu ta không xứng với một chén trà, thì chẳng phải cô còn không bằng chén trà này sao?"
"Ngươi!" Tân Phượng Uyển tức giận, nước mắt lại rơi lã chã.
Tiêu Lâm trợn mắt: “Không biết nương tử tại sao lại buồn như vậy?”
"Ngươi đừng có giả vờ vô tội! Nếu không phải do ngươi chột dạ thì sao hôm nay lại ở lại Tân phủ?"
Nhìn dáng vẻ nhàn nhã ung dung của Tiêu Lâm, Tân Phượng Uyển càng tức giận đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-re-tieu-lam/3409595/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.