Ông trời ơi!
Đạt quan quý nhân há to miệng, kẻ không giữ thể diện cho Tần phủ nào chỉ có Tiêu Lâm, mà còn cả Từ Thúc Bình miệng lầm bầm liên tục kia!
Tân lão thái thái thở mạnh, tất cả nội tình đều bị nhìn thấu, loại chuyện này để lộ ra ngoài thật là xấu hổ.
Đạt quan quý nhân im như thóc. Dù sao đây cũng không phải dân chúng bình thường, bọn họ không dám xen vào quá nhiều, nhưng ánh mắt lại chứa đầy vẻ sâu xa. Tân Phượng Uyển chột dạ cúi đầu, cống sinh ở đây từng chứng kiến Tiêu Lâm và Chu Hành tranh chấp, ánh mắt của bọn họ đều là ngầm hiểu trong lòng.
Lần trước đuổi Tiêu Lâm ra khỏi Tân phủ là vì Tiêu Lâm nói chuyện phu thê trước mặt mọi người, khiến nô bộc trong phủ nghĩ rằng Tân Phượng Uyển thích Chu Hành nên mới đối xử với cô gia như vậy.
Trên đời không có tường nào không lọt gió. Lần này Tiêu Lâm không đến, mọi người cũng đoán được phần nào lý do. Chắc chản là vì Tân Phượng Uyển đã có người bên ngoài, Tân phủ còn ỷ thế hiếp người.
“Nhưng cậu ấy cũng không phải người nhỏ nhen, vậy vì sao cậu ấy lại không đến?”.
Nghĩ đến đó, Từ Thúc Bình vô cùng lo lắng cho Tiêu Lâm: “Đừng bảo cậu ấy xảy ra chuyện gì rồi chứ?”.
Thật là, đừng nói nữa! Tục ngữ có câu chuyện nhà không bều ra ngoài!
Tào Hành Chi ở bên thấy người Tân gia đều đã mặt mày xám xịt, bèn kéo Từ Thúc Bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-re-tieu-lam/3409550/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.