Dịch Vô Lý đã giảng về số học hiện đại cho đứa cháu này, Dịch Quy lập tức hiểu được lời giải thích của Tiêu Lâm. Hóa ra tổ phụ không chỉ để lại ám hiệu cho thúc tổ ở Côn Ngô Các mà ngay cả tên cũng mang ý nghĩa sâu xa.
Dịch Vô Lý tên gì không quan trọng, một cái tên mà thôi, vốn dĩ Tiêu Lâm còn tên là Tiêu Hình, xem ra người Hoa Hạ đến Đại Ngụy đều thích đổi tên.
“Thúc tổ...".
“Đừng gọi vậy”, Tiêu Lâm kéo Dịch Quy đang quỳ dưới đất đứng dậy: “Mặc dù ta và ngươi đều biết lý do trong này, nhưng người khác không biết. Ngươi gọi ta như vậy, người khác sẽ cảm thấy buồn cười. Ngươi là công tử của Dịch gia, người khác chê cười ta không sao, nhưng ngươi còn đại diện cho. mặt mũi của Dịch gia”.
“Cháu không sợi”, từ khi Dịch Quy xác nhận Tiêu Lâm là huynh đệ của tổ phụ nhà mình, tính trẻ con lại lộ ra.
Y không sợ nhưng Tiêu Lâm không muốn vậy. Hẳn còn trẻ tuổi, một người cùng lứa tuổi suốt ngày đi theo sau mình gọi thúc tổ, thật chẳng ra làm sao.
Hắn mỉm cười, chỉ vào A Thạch và Bạch Khởi đã kinh ngạc đến hóa đá: “Ngay cả huynh đệ tốt nhất của thúc tổ cũng không hiểu nổi mối quan hệ giữa chúng ta, ngươi xem...”.
Tiêu Lâm đang định giải thích, Dịch Quy lại chỉ nghe được năm chữ huynh đệ của thúc tổ, lập tức quay sang hành lễ với A Thạch và Bạch Khởi: “Bái kiến thúc..”.
“Đừng đừng đừng đừng!”. A Thạch và Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-re-tieu-lam/3409540/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.