"Giàn nho...... Cần dựng lại ha."
"Ừ."
Lâm Dữu ngồi dưới giàn gỗ nơi vốn dĩ là giàn nho, ngẩng đầu là bóng râm tươi tốt, cành lá xanh tươi điểm xuyết vài đóa hoa màu cam nhỏ xinh. Dây leo bò kín giàn gỗ, ngay cả bàn đu dây lúc trước đắp vá móc lên cũng bị dây leo quấn quanh, đem bàn đu dây trang trí ra thành phong cảnh tươi mát đầy ý thơ.
Hiện tại nhưng thật ra không cần lo lắng dây bàn đu không đủ vững chắc nữa, nhưng di chuyển tầm mắt đến mầm cây nho ủy ủy khuất khuất bị dồn hết qua một bên, nhìn thế nào cũng không thấy chỗ cho nó tiếp tục phát triển.
"Thật là bá đạo nha Tiểu Hồng." Lâm Dữu sờ sờ bông hoa mở ra.
Ban ngày dưới ánh mặt trời Tiểu Hồng khôi phục lại bộ dáng thường thấy, ngoại trừ lớn lên một chút, bộ rễ dưới đất giống cái mạng nhện tủa ra, và mấy dây leo phá vỡ bùn đất mọc ra bao trùm khắp nơi, thì cũng không khác gì thực vật bình thường........ Không, nhìn thế nào cũng đều quá dị thường!
Lâm Dữu có chút sầu lo: "Về sau sẽ không to lớn chật kín sân đấy chứ?"
"Ừm......"
Bàn đu dây lảo đảo lắc lư rồi dừng, Lâm Dữu quay đầu lại, nhìn về phía Tiêu Tiêu từ lúc nãy đã phá lệ nói có chút thiếu, hỏi: "Đẩy mệt sao? Tụi mình đổi lại đi."
Tiêu Tiêu lắc đầu, ánh mắt dừng ở trên bầu trời ngoài kia.
Đằng xa xa giữa sắc lam, có một chút màu xanh lá nhàn nhạt hướng bên này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-mat-the-duong-tang-thi-vuong/2515197/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.