Lâm Dữu không thích giết người.
Không, phải nói là chán ghét. Lên cả kế hoạch để cướp đi sinh mệnh người khác, làm nàng sâu sắc ý thức được, thế này đã hỗn loạn đến mức nào.
Ở thế giới trật tự rách nát, con người còn đáng sợ hơn cả tang thi.
Nàng vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng lúc đó.
Đó là sau khi bị đồng đội bỏ rơi, lại phát giác bản thân miễn dịch virus tang thi, phản ứng đầu tiên của Lâm Dữu không phải may mắn, mà là khủng hoảng.
Trong thành phố tang thi lượn lờ khắp nơi, một mình nàng rất khó tồn tại. Ngay lúc tuyệt vọng, có cái tiểu đội đi ngang qua tiếp nhận nàng.
Vốn tưởng rằng là ân huệ thiện ý, vào ban đêm lại trở thành bẫy rập của thợ săn.
Nàng nhớ rõ cái ánh mắt kia, chứa sự ác ý nóng rực, cùng với xúc cảm bị lưỡi dao đâm vào động mạch cổ, khiến người ta vĩnh viễn không thể quên.
Đó là lần đầu tiên Lâm Dữu giết người.
Nàng bị đồng đội của tên kia đả thương, chật vật chạy trốn, trải qua mấy lần kề cận cái chết, đều sẽ không tự chủ mà nhớ tới cảnh tượng khi đó.
Căn phòng tối tăm nhỏ hẹp, có lẽ là chủ nhân trước kia của nó rất thích vẽ tranh, chất đống rất nhiều dụng cụ vẽ tranh. Trong không khí mùi máu tanh nồng đậm nặng nề bốc lên, hòa quyện với mùi thuốc màu gay mũi.
Trên mặt đất rơi rụng mấy tờ giấy vẽ, hoặc trắng tinh hoặc tràn ngập phong cảnh xinh đẹp thoải mái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-mat-the-duong-tang-thi-vuong/2515188/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.