Thuốc xịt qua sự xử lý của Tiêu Tiêu, so với hương khí công kích gốc của Tiểu Hồng dường như càng thêm hiệu quả. Chiêu Tài hứng một trận liền hôn mê một mạch đến tối chưa tỉnh.
Dù sao đang là mùa hè, sẽ không lạnh, con mèo lớn như vậy Lâm Dữu cũng lười quản, tuỳ ý để nó nằm ở hành lang dưới hiên.
Mặt trời lặn trăng mọc lên. Lâm Dữu tắm rửa xong đi ra, cửa sổ mở hé đưa tới gió đêm, ngọn nến mỏng manh nhảy nhót một chút.
Trang nhật ký của Tiêu Tiêu lấp ló dưới ánh nến, có tiếng mở cửa, Tiêu Tiêu quay đầu, lộ ra nụ cười, con ngươi màu xanh băng lập lòe tia ấm áp.
Lâm Dữu thấy nàng cười, cũng vô thức cười theo. Các nàng một đứng một ngồi, mặt đối mặt nhìn nhau trong chốc lát, lại cái gì cũng không nói, thời gian chậm rãi trôi qua.
Ầy...... Có chút ngốc.
Lâm Dữu lúc này vô cùng đồng tình với kết luận tình yêu khiến con người ta ngu ngốc. Cho dù là đơn phương, cô dường như cũng đã sụt giảm trí tuệ rất nhiều.
Cô có chút ngượng ngùng, nhưng Tiêu Tiêu thoạt nhìn rất hào hứng, dùng ánh mắt chờ mong hơi hơi thúc giục.
Cũng không biết có gì đáng chờ mong, Lâm Dữu bất đắc dĩ dọn ghế tới ngồi trước mặt nàng: "Được rồi, cậu đến lau tóc giúp mình đi."
"Ừm ừm ~"
Tiêu Tiêu cầm lấy khăn lông lau tóc cho nàng.
Thích chăm sóc người khác đến vậy sao? Phảng phất nghe được cả dấu ngã vui vẻ ở cuối câu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-mat-the-duong-tang-thi-vuong/2515181/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.