Sau đó, đoàn người về đến Quang Minh điện phủ, kể cả hơn mười vị Huyết Minh chiến tướng cùng với mấy yêu đồng thị vệ.
Mà Vong Dạ vẫn luôn cố gắng gượng quan sát Nguyệt tộc nữ tử bắt đầu trị liệu cho Ngạo Triết Thiên, sau cuối cùng vì thương thế quá nặng mà không chống đỡ được nữa, hôn mê bất tỉnh.
…
…
…
Đợi đến khi hắn từ từ khôi phục lại được ý thức mà tỉnh lại, thì đã là chuyện của mười ngày sau đó.
Ngay khi mới mở mắt ra, chuyện Vong Dạ làm đầu tiên chính là lập tức nhảy xuống khỏi giường, vọt tới gian phòng của Ngạo Triết Thiên.
Trong đầu đồng thời cũng không ngừng suy nghĩ, sau khi người kia tỉnh lại, sẽ là một cảnh tượng như thế nào?
Song nhãn sâu như bóng đêm kia, khi nhìn hắn sẽ là một loại nhãn thần như thế nào?
Câu đầu tiên nói với hắn, sẽ là câu nào? Mà thanh âm có hay không vẫn sẽ từ tính mà trầm thấp như trong ký ức của hắn?
Nếu chính mình đột nhiên ôm lấy đối phương, đối phương sẽ phản ứng thế nào? Có đẩy mình ra không? Hay là…
Trong lúc chạy vội vàng, đầu óc Vong Dạ đã loạn thành một đoàn như vậy, cái loại xung động vội vã nóng lòng chỉ muốn đem người kia lập tức ôm tới vào lòng gần như muốn đem tia lý trí cuối cùng của hắn đánh sập.
Thế nhưng ngay khi hắn đẩy cửa phòng Ngạo Triết Thiên ra nhìn thấy rõ cảnh tượng bên trong, cảm giác tựa như có một gáo nước lạnh hung hăng tạt hắn một cái.
Trong phòng, Ngạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341601/quyen-6-chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.