Trên con đường lớn trong tiểu trấn, ba thân ảnh đứng đối diện nhau.
“Vong Dạ, ngươi còn nhớ ta không?” Phỉ ngẩng đầu nhìn Vong Dạ, bình tĩnh hỏi.
“…” Vong Dạ cũng không có trả lời ngay, chỉ là hơi nheo mắt lại quan sát Phỉ. Mà lúc này, Tuyết Liệp đứng cạnh Vong Dạ sắc mặt đã sớm trầm xuống, trong mắt sát khí vô thanh tỏa ra.
Hắn biết người này là ai… Cũng biết người này cũng gàn nhân loại kia có quan hệ.
Hắn hiện tại xuất hiện, nhất định không phải điều tốt lành gì.
“Không nhớ phải không?” Con ngươi sâu như hàn đàm [ hàn là lạnh, đàm là đầm, hàn đàm là đầm lạnh thôi, giống u đàm là đầm tối ý =.= ] của Phỉ tựa hồ có hơi kích động: “Như vậy, ngay cả hắn cũng không còn nhớ có phải không?”
“Dạ! Người này là cừu nhân của ta, hắn muốn giết ta!” Thanh âm của Tuyết Liệp đột nhiên vang lên cắt ngang đối thoại của hai người, mơ hồ còn có chút cấp bách.
Vong Dạ quay đầu nhìn Tuyết Liệp, chỉ thấy đối phương kéo lấy y phục hắn, khuôn mặt ngẩng lên nhìn hắn có điểm bất lực: “Dạ… Giết hắn… Giết hắn cho ta.”
“…” Gật đầu, Vong Dạ một lần nữa nhìn về phía Phỉ, dùng một loại thanh âm cực kỳ băng lãnh nói từng câu từng chữ một: “Ta không biết ngươi là ai, cũng không có hứng thú muốn biết ‘hắn’ mà ngươi nhắc đến, nhưng không ai xúc phạm ta mà còn có thể sống sót, đánh hoặc chết, ngươi chọn.”
“Xem ra, ta không còn lựa chọn nào khác.” Phỉ gật đầu, cũng không có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341596/quyen-6-chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.