Một khối đạm hôi sắc quang cầu yếu đến hầu như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu thất, tựa như mộ tàn hồn vì lưu luyến với phàm thế mà trôi lơ lửng vô thức trong nhân gian.
Đó chính là một tia hồn phách còn sót lại của Ngạc Mộng.
Nó không có mục đích, cũng không có ý thức, tựa như đã quay trở về trạng thái nguyên thủy của mình, cứ như vậy, phiêu dạt bất định đến một cánh rừng rậm…
Thẳng đến khi, nó trong lúc vô ý đã bay vào trong một tòa cung điện giấu ở tận sâu bên trong khu rừng ma ám.
Ở nơi đó, nó nhìn thấy hai vị Ám ma thần cấp cao đang trầm ngủ.
Sợi tóc đen sâu tựa bóng đêm như sương mù dày đặc nhẹ nhàng lay động, mỗi một sợi tóc đều tản ra một thứ vị thoang thoảng hoặc nhân, phối cùng gương mặt phiêu lượng lại càng có vẻ thanh mị dị thường.
Một loại hắc ám ma tức thuần túy, mị hoặc hết thảy những sinh mệnh tiến đề gần bọn họ.
Tiếp theo đó, tàn phách của Ngạc Mộng đầu tiên là lưỡng lự dừng lại, sau đó theo bản năng là hướng về phía Ma thần tóc dài hơi uốn, bởi vì, khí tức hắc ám của Ma thần này, khiến nó không thể kháng cự lại hấp dẫn mà muốn tiến gần đến.
Đợi đến khi nó đột nhiên ý thức được nguy hiểm… Đã không còn kịp nữa…
Nó đã bị thôn phệ…
Ác ma thanh mị, đôi môi đạm tử sắc khẽ nhếch lên, đem nó toàn bộ đều hút vào, sau đó, ở bên trong cơ thể, dùng hắc ám khí tức của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341581/quyen-5-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.