Phỉ ngồi trên tràng kỷ, thoạt nhìn vẫn một bộ dáng nhàn nhã như cũ, thế nhưng ngón trỏ đặt trên tay ghế tràng kỷ lại không ngừng gõ xuống, mơ hồ để lộ ra cái tâm tình nôn nóng của hắn.
Đã qua không ít thời gian, vì sao người kia còn chưa xuất hiện? Là tìm không được người? Hay là…
Là đã đến rồi? Mà mình thì lại không biết?
Nhíu mày lại, Phỉ song nhãn nguyên bản ôn hòa có chút trở nên băng lãnh, xem ra, khả năng thứ hai khá lớn…
Đang trong lúc miên man suy nghĩ, lại thấy Ngạo Triết Thiên chẳng hay từ khi nào đã lặng yên xuất hiện trước mặt hắn. Song nhãn tựa hắc ngọc bình tĩnh không gợn nhìn hắn, cũng không còn một tia ôn độ như trước.
“Uế…” Phỉ nhíu mày, đứng lên muốn tiến lại gần hắn, muốn nói gì đó, nhưng lại bị câu nói tiếp theo của hắn làm cho cứng người tại chỗ.
“Ngươi muốn năng lượng của ta phải không?” Ngữ điệu đạm mạc, song nhãn không một tâm tình, khóe miệng lại nhếch lên thành một mạt cười nhẹ. “Ta cho ngươi.”
“…” Phỉ im lặng.
“Con người của ta, từ trước đến nay không thích thiếu nợ ai.” Về phần Phụ năng lượng, trước hắn cũng đã từng nghe Tiểu Hàn nói qua, tuy rằng về sau cũng không có nhắc lại, nhưng vẫn có thể hiểu đại khái.
Người này, có thể chất có thể hấp thụ được nguồn Phụ năng lượng, mà hắn, trùng hợp thay lại mang trong mình nguồn năng lượng này.
Nếu như đây là mục đích mà người kia cứu giúp mình, như vậy cũng hay cho hắn, coi như trả được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341575/quyen-5-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.