Tại một nơi khuất bên cạnh đài phun nước trong đình viện, một hắc sắc trường phát đông phương nam nhân có chút vô lực ngã ngồi xuống đất bên cạnh bờ ao. Chau mày, hắn có chút chật vật thở hổn hển, thủy trì tản ra hồng quang mông lung trước sau vẫn không thể che giấu được sắc mặt vô cùng tái nhợt của hắn.
Từ lúc rời khỏi yến hội đến giờ, bất quá mới chỉ có mười phút, nhưng vết thương nguyên lai đau đến tê dại đột nhiên lại trở nên đau đến như bị cắn xé, thậm chí mơ hồ còn có cảm giác như toàn bộ lục phủ ngũ tạng đều bị thiêu đốt…
Xem ra độc tính không phải nhẹ…
Nam nhân bất đắc dĩ cười cười, cúi đầu muốn kiểm tra vết thương của mình, thế nhưng thân thể vì cơn đau mà run rẩy cũng dần không kiểm soát được nữa.
Bất tri bất giác, nam nhân ngồi dưới đất hơi ngẩng đầu lên, song nhãn nguyên bản sắc lạnh lại có chút trống rỗng nhìn lên bầu trời… Phảng phất như đang nghĩ đến điều gì đó, nhưng cũng tựa hồ như không nghĩ gì cả, chỉ là lẳng lặng ngồi yên như vậy.
Rõ ràng không có bất luận biểu tình nào, nhưng lại khiến người khác khi thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một nỗi cay đắng khó hiểu.
“Ngươi quả nhiên bị thương…” Một thanh âm ôn hòa mà từ tính nhẹ nhàng truyền đến, Ngạo Triết Thiên nhất thời có chút kinh ngạc mà quay đầu nhìn, rồi lại bất giác có chút thất thần.
Nam nhân đưa lưng về phía ánh trăng tản ra quang mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341569/quyen-4-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.