Mấy ngày kế tiếp, nghe Huyết Đóa nói Vong Dạ đã mang Tinh Linh Hoàng ra ngoài, về phần hai người ra ngoài làm gì, Ngạo Triết Thiên không có hứng thú muốn biết. Bất quá có một việc khiến hắn cảm thấy cao hứng phần nào, chính là hắn có thể tự do đi lại trong cung, cũng là có cơ hội đến thăm Liên Đế Na — hôi tinh linh cùng hắn đồng cam cộng khổ lớn lên. Nhưng đấy là với điều kiện tiên nhất là hắn không đặt chân vào khu vực cấm.
Khi gặp lại Liên Đế Na, là lúc nàng đang ngây người nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Hắn nhẹ nhàng gõ vào bên cửa, thu hút sự chú ý của nàng.
“Uế! Ngươi đến rồi!” Khuôn mặt Liên Đế Na nguyên bản đang rất cô đơn hiện liên một tiếu ý ngạc nhiên vui mừng, vội vàng chạy qua đón hắn. Thế nhưng biểu tình vui mừng lại rất nhanh chuyển thành lo lắng, bởi vì nàng phát hiện sắc mặt Ngạo Triết Thiên cực kỳ tiều tụy, ngay cả môi cũng gần như trắng bệch.
“Ngươi làm sao vậy?” Nàng vội vàng kéo Ngạo Triết Thiên lại ghế ngồi, thương xót sờ sờ khuôn mặt hắn. “Xảy ra chuyện gì vậy? Sắc mặt ngươi thoạt trông không ổn chút nào…”
Lắc đầu, Ngạo Triết Thiên dùng loại thủ thế chỉ có Liên Đế Na mới hiểu, nói với nàng rằng mấy ngày nay có thể không quen giường, nên ngủ nghỉ không được tốt lắm. [ Thiên Thiên với chị Liên tranh hết cả công khai sinh ra ngôn ngữ ký hiệu của cha Charles-Michel de l’Épée =.= ]
Mà trên thực tế, Ngạo Triết Thiên đã năm ngày rồi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341566/quyen-4-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.