“Vong Dạ, ngươi muốn làm gì một đứa trẻ đang trọng thương!?” Thấy đối phương yên lặng không nói, hàn quang trong hai mắt Ngạo Triết Thiên càng thêm lạnh lẽo, cũng không ngừng trách móc. Không đứng nhìn Vong Dạ nữa, Ngạo Triết Thiên vội vàng ngồi xuống kiểm tra thương thế của đứa con, khi thấy miệng vết thương nơi cánh tay bị đứt của Ngạo Tật tiếp tục chảy máu cùng với vết rách trên đầu, hắn tức giận đến nỗi khuôn mặt cũng trở nên xám ngắt.
Hắn mới chỉ đi ra ngoài có một lúc, trở về thì con trai hắn đã thành như vậy rồi…
Ôm Ngạo Tật đang run rẩy vào lòng, Ngạo Triết Thiên nghĩ có điểm thấy sợ…
Nếu như hắn trở về chậm một chút, thì liệu rằng thân nhân duy nhất của hắn, còn có thể trông thấy được nữa hay không?
Hắn thế nào cũng không thể quên được tình cảnh khi mới bước vào cửa, Vong Dạ huyết sắc song nhãn tràn ngập sát ý, nhãn thần khiến cho kẻ khác phải phát rợn, mà ánh mắt ấy lại đặt lên chính con mình, đối phương rõ ràng biết đứa nhỏ kia đối với mình quan trọng biết nhường nào.
Đột nhiên, trong lòng Ngạo Triết Thiên bắt đầu nảy lên một ý nghĩ.
Một ý nghĩ mà ngay cả hắn cũng cảm thấy lạnh lẽo hốt hoảng.
Vậy nên, hắn liền ngẩng đầu lên nhìn Vong Dạ, lạnh nhạt hỏi một câu, thanh âm không chút cảm xúc: “Ngươi không có gì để giải thích?”
Vong Dạ nhìn Ngạo Triết Thiên, cứ vậy mà nhìn chăm chăm, nhưng một câu cũng không nói. Không xin lỗi, không giải thích, thậm chí trên mặt cũng không hề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341553/quyen-3-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.