Ngạo Triết Thiên dựa vào ánh sáng yếu ớt từ mặt trăng mà chạy thật nhanh trên con đường u tối trước mắt, hắn không thể xác định được vị trí của con trai mình, chỉ có thể dựa vào trực giác mà điên cuồng tìm kiếm, đồng thời cũng gọi tên hắn liên tục.
“Ngạo Tật! Ngươi ở đâu!?” Thế nhưng đáp lại hắn lại chỉ có một khoảng không tĩnh mịch, tựa hồ như thanh âm yếu ớt đến gần như không thể nghe thấy ban nãy chỉ như một loại ảo giác…
Mà phía sau Ngạo Triết Thiên, cũng lại không thấy Vong Dạ đuổi theo, cả một con đường dài sâu thăm thẳm, chí có duy nhất thân ảnh cô độc của Ngạo Triết Thiên, tưởng như như bất cứ lúc nào cũng có thể bị bóng tối nuốt chửng, khuôn mặt tuấn tú thường ngày luôn bình tĩnh đến mức lạnh lùng giờ khắc này cũng xuất hiện vài tia lo lắng bất an.
Tuy rằng hiện tại không có chút thanh âm nào, thế nhưng, hắn tin mình khi nãy không có nghe nhầm…
Là hài tử của hắn…
Là thân nhân duy nhất của hắn trong thế giới này…
Nam nhân tâm đang phiền loạn không hề phát hiện ra, ngay từ lúc hắn bỏ lại Vong Dạ phía sau, u hồn không có khuôn mặt một lần nữa lẳng lặng xuất hiện ở trong góc, vô thanh vô tức âm hiểm cười…
Đột nhiên, trước mắt Ngạo Triết Thiên lại xuất hiện một cánh cửa gỗ cũ kĩ nặng nề, hắn im lặng quan sát gian nhà mất nửa ngày, một cỗ hàn lãnh khí âm trầm mà u ám ẩn mật truyền ra từ bên trong, làm cho người khác cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341550/quyen-3-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.