Mà chính là không những không thể động đậy, ngay cả nguồn năng lượng vốn có thể tạm thời khống chế được nay cũng tựa như vũng nước tù không thể vận dụng.
Động tác liếm lộng khiến cho Ngạo Triết Thiên cảm thấy mọi lông tơ trên người đều dựng ngược lên, nghĩ muốn với gọi Vong Dạ ở bên ngoài, nhưng vẫn như cũ không thể bật ra chút thanh âm nào, chỉ có thể cau mày khó chịu, âm thầm cắn răng chịu đựng, không thể kháng cự lại mà cảm nhận từng chút một cái vật thể kỳ quái đang liếm láp thân thể hắn như đang trêu tức cùng đùa giỡn, dần dần hướng lên phía trước.
Tiếp đó, giữa huyết sắc trì thủy dần dần hiện lên một cái đầu, đầu tiên là mái tóc dài xanh sẫm, sau đó là một khuôn mặt trái xoan bị che mất phân nửa, giữa không gian hắc ám, thước da trắng thuần dường như tỏa ra một mạt bạch quang nhàn nhạt, bên trên còn vương lại những giọt máu tươi rơi tí tách.
Một khuôn mặt trái xoan ngoài cái mũi ra thì hầu như không có bất luận ngũ quan nào khác nữa, giữa gian phòng u tối thì thoạt nhìn vô cùng khinh khủng, sau đó, khuôn mặt phẳng lặng rợn người đó lại từ từ nứt ra một khe hở lớn ở ngay vị trí dưới mũi, tựa như là bị một lưỡi dao vô hình rạch ra, cuối cùng là xé toạc ra thành một dạng giống như cái miệng. Khóe miệng dần cong lên, hướng đến Ngạo Triết Thiên mà nở một nụ cười nhạt vô cùng quỷ dị, tiếp tục nổi lên, một bờ vai mảnh khảnh cùng ***g
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341547/quyen-2-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.