“Ngươi chắc chắn người khác sẽ không thấy ngươi chứ?” Khi sắp bước vào tiểu trấn, Ngạo Triết Thiên thấp giọng hỏi tiểu sơn linh trong lòng mình.
Hắn không cho rằng mang theo một hài tử không những tóc trắng lại còn biết bay lại là một chuyện bình thường, huống hồ hắn lại còn hắc phát hắc nhãn.
“Trên thế giới này ngoại trừ chủ nhân ra, không ai có thể nhìn thấy ta, cũng không ai có thể nghe ta nói cả.” Dụi dụi đầu vào ***g ngực ấm áp, tiểu sơn linh biểu tình cực kỳ biếng nhác mà thỏa mãn.
Trầm mặc mất nửa ngày, Ngạo Triết Thiên thản nhiên nói một câu rất bình thường, nhưng lại khiến cho tiểu sơn linh phải ngây người: “Tiểu Hàn, ta sau này đều cùng ngươi nói chuyện.” Hàn Hàn là tên hắn đặt cho sơn linh này, tuy rằng tên này đặt cho một sơn linh đã trên một vạn năm tuổi có hơi buồn cười, thế nhưng hắn lại thấy rất hợp với đối phương.
Cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, ngây ngốc nhìn chủ nhân… Gật đầu… Sau đó lại vội vã vùi đầu vào trong ***g ngực của hắn, không nói lời nào nữa, mãi thẳng đến khi Ngạo Triết Thiên cảm thấy chút gì đó vừa ấm áp lại hơi ướt ướt xuyên qua y phục truyền đến, cảm thấy có phần nhu hòa.
Vỗ vỗ tiểu hài tử trong lòng, Ngạo Triết Thiên tiếp tục đi vào trấn nhỏ.
Hai người không khỏi có chút ngây người trước tiểu trấn thoạt nhìn vô cùng yên bình và ưu nhã như một bức tranh trước mắt. Nhưng điều khiến Ngạo Triết Thiên chú ý tới không phải là khung cảnh mộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341541/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.