Bên kia, Dực kinh ngạc nhìn nam nhân rơi lệ, ngón tay thon dài phiêu lượng theo bản năng đưa lên gạt lấy thứ dịch thể trong suốt. Hắn không phải là chưa bao giờ thấy nam nhân khóc, nhưng duy chỉ có lúc này, hắn lại không cảm thấy chán ghét chút nào.
Hắc phát nam nhân lúc này đang tĩnh lặng chìm trong thế giới nội tâm của chính mình, đối với tất cả phản ứng bên ngoài đều trì trệ dị thường, tùy ý để Dực ôm lấy thắt lưng kéo hắn vào lòng. Thẳng đến khi Dực cúi xuống hôn lên khuôn mặt hắn, hắn mới tìm lại được một vài điểm thần trí, theo bản năng mà giãy dụa muốn thoát, nhưng lại bị ôm chặt thêm, đôi môi cũng rất nhanh bị xâm chiếm lấy.
“… Ô!” Đôi môi tái nhợt run rẩy bị cưỡng ép tiếp nhận một thứ mềm mại, mặc dù hơi lạnh nhưng lại mang theo hương khí nhu nhuyễn. Đầu lưỡi hồng nhạt không màng đến chống cự mà ưu nhã xâm nhập vào khuôn miệng nam nhân, tùy ý cướp đoạt, dây dưa, muốn cuốn lấy đầu lưỡi đang cố né tránh của đối phương.
Nam nhân kinh ngạc song nhãn mở lớn, hoàn toàn không lý giải được vì sao mình đột nhiên lại bị xâm phạm như vậy. Tức giận khiến hắn nheo hai mắt lại, hung hăng cắn lấy đầu lưỡi của đối phương.
“A, cắn thật đau…” Vì đau mà Dực nhất thời dừng lại, chậm rãi liếm bờ môi, đồng thời cũng chịu buông đối phương ra. Trên thực tế, chính bản thân Dực cũng rất giật mình, hắn cư nhiên lại không thể khống chế được bản thân, mà nhất là đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-hac-ma-hoang-chi-troi-buoc/1341532/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.