Sáng hôm sau cô mơ màng thức dậy trên chiếc giường lờn trong căn phòng lạ. Cô cử động cơ thể đau nhức của mình ngồi dậy nhìn căn phòng, căn phòng đơn giản có một giường hai kể giường một tủ quần áo lớn một kể pha trà một tivi đối diện vời giường và một phòng tắm lộ thiên hơn cả là trong đó còn có người đàn ông có cơ thể sắn chắc vời mái tóc rũ xuống che nửa khuôn mặt đứng dười đài phun sen, cô giật mình hét "Ahhhhh" nắm xuống chùm chăn kín cả cơ thể trần của mình, anh bước ra khỏi phòng tắm vời chiếc khắn quấn quan mông đi đến bên cạnh giường nhìn cô như con sâu đo trên giường liền nở nụ cười trong đầu liền có nghĩ còn ngại sao trên người anh có chỗ nào mà đêm qua cô không thấy không sơ qua không nhưng thế còn cào cả lưng anh. Anh đi đến tủ quần ào chọn lấy một bộ quần áo vừa mặc vừa chỉnh giọng lạnh lùng của mình trở lại nói
* " dậy rùi thì đi tắm xuống ăn sáng "
* "À..... Vâng" cô thò đôi mắt ra nhìn thấy anh đã mặc quần áo mời thả lỏng thò đầu ra thấy cô vẫn giường anh quay ra nhìn cô nói
* " sao muốn tôi bế vào sao "
* "Không......không cần em tự em vào được "
Cô nòi rùi bỏ chăn ra nhanh chạy vào nhà vệ sinh đóng cửa lại nhìn hành động cô anh liền phì cười sau đó đi xuống nhà trước. Sau khi tắm xong cô thấy anh đã chuẩn bị cho cô một bộ váy màu xanh ngọc lam liền thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/o-ben-canh-toi-em-khong-can-manh-me/144682/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.