Khi Đường Thải Nhi nhìn thấy Lăng Dạ Tầm, mũi nàng đaunhức, hai mắt cũng đỏ hoe. Người nọ ngồi trong tuyết, áo choàng tím nhạt trênngười đã sớm bị tuyết phủ đầy vai, tóc dài đen như mực rủ xuống lung tung, bịgió thổi khẽ bay. Hắn rũ mắt, cúi đầu nhìn ngọc bội trong tay. Lông mi dày,mang theo băng tuyết, không biết là nước mắt đông lại, hay là sương mù làm ra.
Đường Thải Nhi che miệng, cước bộ không chút dừng lạimà lao tới.
Thượng Quan Linh ở phía xa, nhìn thân ảnh màu hồnghung hăng ôm pho tượng khắc tuyết kia. Thở dài, im lặng không tiếng động rờikhỏi Tiêu Doanh hiên.
"Dạ Nhi đáng ghét!" Giọng Đường Thải Nhinghẹn ngào, nức nở mắng.
Cơ thể Lăng Dạ Tầm cứng đờ, hai mắt rũ xuống đã lâu từtừ nâng lên, ánh mắt lưu động, chớp chớp lông mi, nước tuyết theo lông mi nhỏxuống.
Thải Nhi. . . . . .
Khóe miệng hắn giật giật, cảm nhân giá lạnh trên ngườiđã được vòng ôm phía sau xua tan đôi chút. Cũng không lâu lắm, hắn lại nhắm haimắt. Một giọt lệ từ khóe mắt chảy ra, theo trên gương mặt trắng bệch, trực tiếplăn xuống.
Đường Thải Nhi tiếp tục khóc, hai cánh tay rõ ràngkhông ôm trọn bờ vai của hắn, nhưng lại hung hăng ghìm chặt hắn, chỉ sợ hắnkhông nhìn thấy nàng, sợ hắn không biết có người sau lưng quan tâm hắn.
"Dạ Nhi, không nên có bộ dạng như vậy được không?Ta và chàng đều phải sống thật tốt có được không?" Đường Thải Nhi nghẹnngào, dán khuôn mặt vào lưng Lăng Dạ Tầm, đắng chát không ngừng lan ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-xin-nhe-chut/1944172/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.