Tháng tư, gió xuân ấm áp, liễu ven sông mềm mại, xa xa là núi non, gần là hồ nước, thuyền lớn thuyền nhỏ đưa đón trên hồ, đẹp như một bức tranh phong cảnh.
"Vẻ đẹp của Giang Nam Lâm Châu là đẹp nhất thế gian, quả danh bất hư truyền."
Tiêu Thừa Lễ đi dọc ven hồ thưởng cảnh, tâm tình cực kỳ thoải mái.
Chu Bình đi theo bên cạnh cũng phụ họa nói: "Nghe nói Lâm Châu cũng có rất nhiều mỹ nhân, không biết là thật hay giả."
Tiêu Thừa Lễ liếc xéo hắn một cái, cười nói: "Sao thế? Ở quân doanh lâu ngày nên thèm mùi nữ nhân rồi?"
"Gia, tiểu nhân nào dám, chỉ là nghe nói thôi mà."
"Muốn biết có thật hay không, chúng ta đi xem là biết."
Vì thế, bọn họ lên thuyền nhỏ đi ra giữa hồ. Giữa hồ có một đảo nhỏ, trên đảo trồng rất nhiều hoa đào, giờ lại đúng vào mùa hoa đào nở, cả đảo nhỏ bao phủ một màu hồng phấn, bởi vậy người Lâm Châu gọi đây là Đảo Hoa Đào.
Vì hoa đào có nghĩa là nhân duyên, nên còn được gọi là đảo nhân duyên.
Hàng năm vào thời điểm này, nam thanh nữ tú Lâm Châu đều đến đây thưởng hoa, còn thưởng hoa hay thưởng người lại là chuyện khác.
Dù sao Tiêu Thừa Lễ đến đây cũng không phải để uống rượu, hắn tới là để ngắm mỹ nhân.
Đặt chân lên đảo, đập vào mắt là rừng hoa đào dài vô tận, cánh hoa tung bay khắp trời, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy mấy cô nương đi thành từng nhóm như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-tai-ha-co-mat-khong-trong/2938779/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.