"Ta...... ta cũng không rõ lắm, chỉ biết sau khi hắn mang xương thịt của ta đi, ta không tài nào thoát ra khỏi làng này được!"
"Người tiếp theo đi!", ta liếc mắt nhìn ra ngoài,"Ngươi cứ lén lén lút lút thế để làm gì, hả?!"
"Đại nhân tha tội!", ông lão ngoài cửa biết không trốn được nữa, liền bay vào quỳ xuống,"Lão đây không thấy A Trứ nên mới đi tìm, lại thấy các đại nhân cho nên......."
"Ngươi cũng bị hại chết sao?", Bạch Hàn xoáy sâu ánh mắt vào lão vong trước mặt.
"Đúng, là tên yêu nghiệt đó hại chết, cô nương,....... cô....... sao lại.....", lão vong đó ngẩng đầu lên nhìn thấy ta, khuôn mặt liền trở nên khiếp đảm,"Á Mị cô nương,....... cô...."
"Á Mị? Ta tên Minh Tịch, chưa từng nghe ai tên Á Mị bao giờ", ta đứng dậy đi lại trong phòng, nhẹ nhàng mỉm cười,"Lão gặp người giống ta sao?"
"Đình thúc, hoá ra đây là dung mạo của người đó sao, tỷ tỷ thật xinh đẹp!", A Trứ quỳ bên cạnh Đình thúc bật cười khúc khích nhìn ta.
Roi diệt ma đánh tới, Đình thúc kêu lên đau đớn.
"Hắc tổ tông của tôi ơi, huynh làm gì vậy?!"
"Cái làng chết tiệt này có chuyện gì, mau kể rõ ra xem nào. Để ta biết ngươi giấu diếm điều gì, xem ta xử ngươi thế nào!", Hắc Vô Thường khẽ quát lên.
"Lão đây không dám, lão đây không dám!", Đình thúc lập cập run rẩy, roi diệt ma không đánh trúng hẳn, nhưng lại vô cùng đau, nguyên thần chắc đã bị thương tổn.
Cộc cộc! Cộc cộc! Tiếng gõ cửa rất có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-nang-qua-buu-han-roi/2703716/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.