Ba ngày sau, Thiên Song Song cùng Tạ Khuyển mới cùng nhau rời đi. Thiên Băng Băng mặc dù không muốn rời xa khúc ruột của mình nhưng vì đại cuộc đành phải cắn răng tiễn đưa.
-"Song nhi, nhớ cẩn thận, bảo trọng thân mình" Thiên Băng Băng thấy bóng con gái đã dần khuất xa bỗng nói một câu vọng theo, lưu luyến không ngừng.
-"Nương, ta biết rồi, ngươi cũng phải giữ sức khỏe" Thiên Song Song từ xa vẫy vẫy tay, cũng không đành lòng rời đi, mặc dù khối thân thể này không phải của nàng nhưng nó cũng gắn bó với nàng lâu rồi, hiện tại nàng cũng đã nhận định nó như là chính mình.
Thiên Song Song cùng Tạ Khuyển rời đi, mẫu thân nàng không có truyền lại cho nàng bất cứ quyển võ công bí tịch nào, chỉ là đơn giản nói với nàng, Phong lực là do tự bản thân sử dụng, nó chính là đặc thù của mỗi người, muốn luyện cũng không được, chỉ có bản thân tự giác ngộ.
Thiên Song Song vì chuyện này cảm thấy không tốt lắm, nàng cảm thấy bản thân mình chưa đủ năng lực, nàng thấy mình nhỏ bé, chưa thể đảm đương được trọng trách to lớn. Nhưng là nàng tổng sẽ không bỏ cuộc, nàng sẽ cố hết sức khám phá ra bí mật đằng sau nó.
-"Tiểu Song đôi, ngươi đừng buồn" Tạ Khuyển như đọc được suy nghĩ trong lòng nàng, khuyên răn.
-"Cám ơn ngươi Khuyển nhi" Thiên Song Song nhìn đôi mắt đen thẳm của hắn sâu thẳm chỉ có nàng, ngây ngô cười.
-"Đừng với ta cám ơn" Tạ Khuyển xoa đầu nàng sủng nịch.
Hai người rời đi nơi Phong tộc sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-dung-dao-hoa-nhu-vay/1466795/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.