-"Đây là đâu?" Làm nũng giọng nói cùng lười biếng vươn vai, Thiên Song Song mở mắt mơ màng nhìn xung quanh.
-"Mỏi không?" Hoa Trầm Hương sủng nịch hỏi thăm, hắn là sợ nàng bị mỏi a. Nhìn nàng đáng yêu như mèo con mới ngủ dậy, hắn ước chính mình sáng nào cũng được nhìn cảnh này, hắn có xem hoài cũng không chán.
-"Mỏi muốn chết ta, thân thể ta đơ hết rồi" Thiên Song Song không mở mắt mà là càm ràm, hẳn là nghĩ mình đang nằm trên giường ở nhà.
-"Uh, thế ta giúp ngươi". Hoa Trầm Hương trở mình một cái đem người ngọc ôm vào lòng, sủng ái ánh mắt nhìn nàng hạnh phúc không thôi.
Thiên Song Song chính là lười biếng, vùi vào lòng ngực ấm áp của nam tử mà ngủ, Hoa Trầm Hương chính là ngu ngốc nhìn nàng. Chầm chậm mà đi, nâng người ngọc như đồ dễ vỡ.
Thời gian đối Hoa Trầm Hương bao nhiêu cũng không đủ, hắn từ hạnh phúc chuyển thành buồn bực, cuối cùng về đến cửa ra, hắn thật sự muốn cùng nàng trở lại điểm xuất phát của cuộc hành trình, dù là có bao nhiêu nguy hiểm hắn cũng không sợ.
-"Nàng là Phong nhân". Hoa lão phu nhân kinh ngạc nhìn Thiên Song Song trong ngực con mình kích động hỏi.
-"Ân" Hoa Trầm Hương nhơ hoa héo nước ủ rũ đáp.
-"Hảo hảo, đúng là lão thiên gia không chọn lầm người, tương lai con dâu quả nhiên là cái cực phẩm, có điều nàng là quá nhiều phu quân a" Hoa lão phu nhân nghĩ tới đây bất đắc dĩ lắc đầu.
-"Mẫu thân, nàng không thích ta, chúng ta đừng ép nàng, ta sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-dung-dao-hoa-nhu-vay/1466769/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.