Thiên Song Song mở mắt phát hiện xung quanh là một căn phòng, một chiếc giường đơn giản làm bằng cây và phía trên chính là thân thể nhỏ bé của nàng. Căn phòng làm bằng trúc đơn sơ mà xinh xắn, mang lại một sự tươi mát hòa hợp với thiên nhiên, trong phòng cũng không có bất kì sự trang trí nào, giữa phòng có độc một cái bàn và một ấm trà nhỏ nhắn, góc phòng có một cái tủ bằng cây cũ kĩ còn chưa được quét tước chứng tỏ nơi này chỉ mới được làm sạch một cách vội vàng.
-”Hài tử, tỉnh?” Một giọng nói già nua mà ấm áp vang lên đánh gãy suy nghĩ mung lung của nàng.
-”Ân” Thiên Song Song gật đầu, nhìn về phía giọng nói, phát hiện một lão bá mái tóc bạc phơ tùy ý rối tung trong gió, hiền lành, phúc hậu, bạch y càng làm cho lão có một chút tiên khí, đôi mắt có vết chân chim của năm tháng nhưng rất sáng, lấp lánh như những vì sao.
-”Tiểu cô nương. Ta đẹp sao? Haha” Lão bá bá đạo cười, tự tin tỏa sáng.
Thiên Song Song đang ngây ngốc bị đánh gãy, nhìn ông lão tự tin mà bội phục, mỉm cười nhẹ nhàng đạo “Cám ơn lão bá đã cứu ta“.
-”Cứu ngươi? Không, ta không có cứu ngươi, thuận tiện mang ngươi từ bờ sông về thôi.” Lão bá ánh mắt tràn đầy ý cười mang một chút bất cần.
-”Khi nào ta có thể rời khỏi đây, lão bá?” Thiên Song Song hỏi.
Lão giả con ngươi thoáng hiện lên một chút kinh ngạc rồi biến mất, hỏi ngược lại “Ngươi định đi đâu?”
-”Ta cũng không biết” Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-dung-dao-hoa-nhu-vay/1466729/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.