Edit: Kim Phượng
Cỏ ở bờ Vong Hà mỗi ngày một biến mất, Kha Nhu vẫn bình tĩnh kiên nhẫn đan dệt như trước, còn Minh vương ngày qua ngày đứng nhìn nàng từ xa lại không cách nào bình tĩnh lại. Tim của hắn giống như bị vật bén nhọn đào ra một vết thương, vết thương chậm chạp không cách nào lành lặn, cứ như vậy không chút kiêng kỵ lan tràn trong lòng hắn, trở thành đau nhức thấu xương.
Hắn không muốn nàng rời khỏi Minh giới, bởi vì đây là giới hạn cuối cùng của hắn, mặc dù không chiếm được lòng của nàng, ít nhất cũng sẽ không cùng với nàng ngăn cách bởi hai thế giới. Nhưng hắn biết rõ, hắn không thể dung túng tình cảm của mình nữa. Sau khi tỉnh lại từ giấc ngủ dài trăm năm thì hắn luôn phiền não, đến khi Kha Nhu xuất hiện thì lại khó có thể tự kềm chế, tim của hắn đã không giống như là của mình.
Trái tim đó sẽ điên cuồng vì một tình cảm kì lạ, sẽ vì một cô gái xa lạ mà đau đến không muốn sống, làm cho hắn mê muội, làm cho hắn nổi điên, làm cho hắn mất khống chế. Hắn là Minh vương, là chúa tể một giới, nếu hắn cứ mãi như thế thì làm sao có thể tiếp tục thống lĩnh Minh giới.
Hắn phải loại bỏ tình cảm khiến cho hắn mất khống chế mới được.
Ngoã Đa Tư đưa tay thăm dò vào lồng ngực của mình, không chậm trễ chút nào dùng sức bắt được trái tim tuy lạnh lẽo nhưng vẫn có nhịp đập. Cho dù hắn là Minh vương thì vẫn phải cảm nhận đau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-cua-hoang-tuyen/19792/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.