Edit: Kim Phượng
Tiếng đàn Ngoã Đa Tư đột ngột dừng lại, giây tiếp theo hắn liền đứng ở trước mặt nàng, vươn ngón tay cái ra nhẹ lau vệt nước mắt trên mặt nàng: "Nàng phát hiện?"
Kha Nhu ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẫm lệ có ánh sáng hoang mang và chờ mong, nhưng lời nói tiếp theo của hắn lập tức huỷ diệt chút chờ mong của nàng.
"Toàn bộ cây cỏ nàng dệt lúc đầu kia đã khô héo không thấy bóng dáng, cố tình những thứ kia đều do nàng lấy hồi ức dệt thành. Thần cách của nàng tổn hại nghiêm trọng, số lượng cây cỏ lại quá nhiều, nếu loại tình trạng này lan tràn, nàng sẽ bị những hồi ức kia liên lụy, thần cách hủy hết, hoàn toàn mất đi cơ hội thành thần."
Thần cách hủy hết tương đương với việc bị giáng xuống làm người phàm, đây là chuyện hết sức nghiêm trọng. Huống chi Kha Nhu vốn là thần tử thuần huyết, nếu như nhất định không thể thành thần, không biết phải gặp bao nhiêu thờ ơ và nhạo báng.
Nghe thấy lời nói của hắn, Kha Nhu hơi hoảng hốt. Cho tới nay nàng đều rất nỗ lực muốn bỉ ngạn tràn ra khắp bờ Vong Hà, nhưng bờ Vong Hà cực kỳ rộng lớn, trừ nơi có nhiều u hồn quanh quẩn nhất ra còn có không ít địa phương cũng là nơi nhiều linh hồn quên mất kí ức qua lại. Nàng ngày qua ngày dệt ra cây cỏ, cố gắng phủ kín khu vực bát ngát này, khát vọng chúng nở hoa, lại chưa từng chú ý tới thì ra hồi ức dệt ra lúc đầu đã mất đi tung tích.
Nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-cua-hoang-tuyen/19790/chuong-4-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.