Edit: Kim Phượng
Minh vương Ngoã Đa Tư tỉnh lại từ một giấc ngủ dài trăm năm thì cảm thấy hình như mình đã quên mất một chuyện rất quan trọng. Từ trước đến giờ trí nhớ của hắn rất tốt, thế nhưng giờ lại không thể nào nhớ nổi. Sau khi đứng dậy rửa mặt, Ngoã Đa Tư lập tức triệu tập quần thần tới. Hỏi kỹ trong trăm năm qua khi hắn ngủ say thì Minh giới có xảy ra bất kỳ chuyện khác thường gì hay không? Để xác nhận có chuyện quan trọng nào bị quên không.
Ở trong Minh giới, tiếp đón người chết có Tử Thần, phán xét thưởng phạt cho người chết có Thần Thẩm Phán. Tất cả công việc đều có thần linh khác nhau cai quản. Ngoã Đa Tư thân là chủ thần trấn thủ cả Minh giới, cấm tiệt bất kỳ linh hồn nào rời khỏi nơi này, đến nhân gian làm loạn, hoặc là kẻ không thuộc cõi chết tùy ý bước vào đại môn của Minh giới.
Nhưng Minh giới là chỗ hiểm ác, vắng vẻ, muốn tới đây nói dễ hơn làm. Cộng thêm Ngoã Đa Tư thống trị Minh giới nhiều năm, xử sự ngay ngắn rõ ràng, uy nghiêm rất cao. Mặc dù ngủ say tận trăm năm, nhưng dưới sự an bài của hắn, công việc ở Minh giới vẫn trên quỹ đạo cũ, cũng không có khác biệt lớn.
Sau khi quần thần giải tán, Ngoã Đa Tư ngồi một mình trầm tư ở trên bảo tọa. Không hiểu phần nóng ruột trong lòng này rốt cuộc từ đâu mà đến. Làm một trong những chủ thần tối cao nhất trên thế gian, hắn đã từng tham dự vô số cuộc chiến tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-tu-cua-hoang-tuyen/19782/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.