Xong rồi, xong rồi, Bạch gia bọn họ tiêu đời rồi.
Lúc này Mạnh thị chỉ hận không thể nuốt sống Khương Chỉ, qua một lúc lâu, Mạnh thị mới định thần lại sau cơn hoảng loạn, "Đi, trước tiên phải báo chuyện này cho lão gia trước đã."
Bấy giờ, Khương Mạn đã trở về Vân Hoa Cung.
Bước qua cửa lớn của Vân Hoa Cung, Vãn Đông mới thở phào một hơi, bình tĩnh lại.
Lúc ở hòn non bộ mồ hôi lạnh của nàng chảy ướt hết áo quần, chỉ sợ Hoàng thượng sẽ vì cảm thấy mất mặt mà đem các nàng diệt khẩu. Cũng may Hoàng thượng không làm như vậy, nhưng trước khi quay về cung yến Triệu công công cũng đến cảnh cáo bọn họ một phen, nhắc nhở bọn họ tự quản cái miệng của mình thật tốt.
Chuyện đêm nay vừa bất ngờ vừa kinh hãi, Vãn Đông nằm trên tháp trằn trọc mãi vẫn không ngủ được, chẳng qua là sợ đánh thức Khương Mạn nên nàng vẫn nằm yên. Chỉ là một lúc sau Vãn Đông phát hiện Khương Mạn cũng chưa ngủ.
Khương Mạn nằm trên giường lăn qua lộn lại mấy vòng, cuối cùng ôm chăn ngồi bật dậy.
"Chủ tử làm sao vậy, có muốn uống ngụm nước không ạ?" Vãn Đông cũng ngồi dậy, hỏi.
Khương Mạn lắc đầu, "Không cần, ta không ngủ được, muốn ngồi dậy chút thôi."
Vãn Đông cầm áo khoác khoác lên người Khương Mạn, nói: "Chủ tử đang nghĩ về chuyện vừa xảy ra tối nay sao?"
"Đúng vậy." Khương Mạn gật đầu. Nàng không nghĩ ra được rốt cuộc là ai lớn gan làm ra chuyện tày đình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-nuong-nang-khong-muon-cung-dau/3509777/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.