Lâm Việt Nhiên không dừng lại, trực tiếp trở lại phòng mình.
Việc đầu tiên khi vào phòng chính là mở cửa sổ, mỗi lần trở lại Lâm gia, anh đều cảm thấy không thở nổi.
Lâm Hân Nhiên chờ anh khuất bóng, đến khi không thấy bóng dáng, mới nhìn về phía hai người Lâm gia.
Cậu ta nói, "Anh trai muốn con đi lên." "
Lâm phụ mở miệng nói: "Hai người dù không quá thân cận, nhưng vẫn là anh em ruột thịt, nói chuyện phiếm một chút cũng không có gì. Đừng để anh trai con chờ đợi quá lâu, tính khí của nó không tốt. Đôi khi Lâm Việt Nhiên tức giận, ngay cả ta cũng sợ. Bớt trêu chọc nó, cũng đừng đối nghịch với nó."
Lâm Hân Nhiên lại chuyển hướng nhìn mẹ mình cầu cứu,"Mẹ, vậy con đi lên."
"Đi đi, đứa nhỏ này, nói chuyện với anh trai thì có gì phải gượng gạo như vậy?" Bà ta cười gượng gạo, miễn cưỡng giật giật khóe miệng, nhưng vẫn phải giả bộ vui vẻ, "Anh trai con hiếm khi trở về nhà, bao lâu mới gặp mặt một lần? Đừng lãng phí thời gian, lên trên đi."
Lời trong lời ngoài chọc vào điểm mấu chốt của Lâm phụ, theo thói quen xúc phạm Lâm Việt Nhiên. Lâm phụ tự nhiên nghe ra được, nhưng ông ta cũng không thèm để ý.
Ông ta cùng con trai lớn cũng không thân cận, cũng biết Lâm Việt Nhiên hiện giờ cùng bọn họ bất quá cũng chỉ là lá mặt lá trái, ngoài mặt bình thản. Trong lòng Lâm phụ mơ hồ xuất hiện một tia áy náy, nhưng chút áy náy này không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-moi-kich-ban-cua-em/2702408/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.