Sau khi Lâm Việt Nhiên về đến nhà, không vội vàng đi tắm rửa như thường lệ, anh chỉ ngồi trên cửa sổ nhìn ánh đèn vạn nhà ngoài cửa sổ đến xuất thần.
Có thể ở nhà riêng của Kiều Thanh Viễn, ăn bữa tối do Kiều Thanh Viễn tự tay làm, đây là chuyện anh chưa bao giờ dám mơ ước xa vời, cho dù là trong mộng, cũng chưa bao giờ mơ thấy.
Nhưng vào ngày hôm nay, anh đúng hẹn, mang theo món đồ hộp mình cố ý làm, giả vờ tự nhiên mà làm những gì mình thích.
Hôm nay anh ăn mặc cẩn thận. Áo len màu xanh lam cùng quần tây màu đen ôm vừa vặn, trước ngực còn cài một cây trâm bạc hình mặt trăng.
Anh giơ tay vuốt ve mặt trăng trên ngực, tựa như hôn lên đôi mắt Kiều Thanh Viễn trong đêm khuya.
Lâm Việt Nhiên không biết thẫn thờ ở cửa sổ bao lâu, đợi đến khi tiếng chuông điện thoại vang lên kéo anh về hiện thực, anh mới phát giác đã hơn mười một giờ đêm.
Chàng trai mà anh quan tâm đang nói ở đầu dây bên kia, "Anh ơi, em có điều rất quan trọng muốn nói với anh, em muốn gặp anh.""
Lâm Việt Nhiên cúp điện thoại, mặc áo khoác đi ra ngoài.
Anh biết thời gian hiện tại không thích hợp để gặp mặt, nhưng giọng điệu của Kiều Thanh Viễn quá mức phiền muộn, còn có được một tầng lo lắng cùng khổ sở không che giấu, Lâm Việt Nhiên lo lắng, cũng luyến tiếc, cho nên không cự tuyệt, cũng không từ chối.
-
12 giờ đêm, Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-moi-kich-ban-cua-em/2702401/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.