Lâm Việt Nhiên trịnh trọng đem giấy chứng nhận kết hôn cất vào trong túi nhỏ đeo trước người, phía trên còn buộc một chuỗi mặt dây chuyền hình lá cây, là món quà nhỏ Kiều Thanh Viễn tặng cho anh vào một ngày bình thường.
Hai người ngồi vào trong xe, còn chưa khởi động, Kiều Thanh Viễn lên tiếng: "Có phải chúng ta nên đổi xưng hô không?"
Tâm tư Lâm Việt Nhiên khẽ động, anh ổn định thanh tuyến nói: "Đổi thành cái gì?"
Kiều Thanh Viễn đặt tay lên vô lăng, quay đầu đối diện với tầm mắt Lâm Việt Nhiên, thăm dò hỏi: "Nhiên Nhiên, được không?"
Lâm Việt Nhiên nghẹn lại.
Anh vừa đỏ mặt vừa cúi đầu ho dữ dội, anh có thể cảm nhận được sức nóng của lòng bàn tay của Kiều Thanh Viễn nhẹ nhàng trấn an sau lưng mình.
Còn có hình ảnh Kiều Thanh Viễn khẩn trương luống cuống.
Lâm Việt Nhiên âm thầm nhếch khóe miệng, trên mặt mang theo ý cười chưa thỏa mãn, quay đầu nhìn về phía Kiều Thanh Viễn, "Em xác định chứ?"
Anh đương nhiên không bỏ qua thấp thỏm cùng quan tâm trong mắt Kiều Thanh Viễn.
Tâm tình Lâm Việt Nhiên rất tốt, trong mặt còn tràn ngập ánh nước vừa rồi ho.
Anh nói, "Nếu em gọi anh như vậy, anh sẽ thấy rất vui vẻ."
Kiều Thanh Viễn hỏi: "Thật sao?"
Hắn có chút không thể tin được, bàn tay vẫn lưu lại trên lưng Lâm Việt Nhiên, lại bởi vì động tác đứng dậy của Lâm Việt Nhiên mà biến thành tư thế nửa ôm.
Kiều Thanh Viễn nhịn không được đưa tay vuốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-moi-kich-ban-cua-em/2702395/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.