Ở góc nào đó của trường, Quỳnh Thi lấp ló cái đầu ra, trông thấy em họ vui vẻ, cô cũng vui lây. Cô nói nói đám người đòi tiền đừng cho Gia Chánh biết cô trả nợ thay, nếu như biết thì Gia Chánh nhất định sẽ tự ti, thiếu niên đang lớn, rất ngông cuồng, nếu biết để một đứa con gái trả tiền thì mất mặt đến nhường nào. Còn nữa, cậu vốn ghét mấy người nhà giàu, như vậy cậu sẽ có định kiến với cô, cho rằng cô khin thường cậu không làm ra được mấy triệu trả nợ.
Nghiêm Bách đứng cách đó không xa, hai tay đút túi quần. Anh thấy rõ cô đưa tiền cho bọn kia, nhưng không hiểu chuyện gì, giờ thấy thằng Chánh ngu xuẩn kia thì cũng đã hiểu rõ rồi.
Anh rất muốn đi đ.á.n.h cái thằng làm nợ đó, nhưng Quỳnh Thi đã âm thầm giải quyết, tức là không muốn ông nhóc nhỏ kia biết.
“Quỳnh Thi.” Giọng nói lười biếng vang lên, cô nghoảnh mặt lại nhìn.
“Về thôi.”
Quỳnh Thi bất ngờ chớp mắt, hỏi: “Ơ? Em hóa dang anh Tài rồi.”
Nghiêm Bách mặt đen thui, cục diện là do một mình mình làm ra đó thôi. Thế là mặt dày mày dạn nói: “Phát Tài đau bụng, chở không nổi.”
Phát Tài đang ăn tám chục món ở lề đường, hắt xì một cái rõ lớn, nhìn xuống cái bụng phệ mà gật gù: “Chưa căng, vẫn còn chứa được.”
Cuộc sống lại an ổn trải qua thêm một tháng, Quỳnh Thi sống khá thoải mái và vui vẻ, Gia Chánh chở cô đi học, lâu lâu có việc làm thêm cô sẽ hóa dang Phát Tài, còn Phát Tài lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-em-nhieu-chut/5035369/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.