Màn đêm bao phủ dần lên con phố, ánh sáng từ cột đèn đường cũng trở nên nhạt nhòa hơn, như thể cùng chia sẻ nỗi buồn của Quỳnh Thi. Cô đứng đó, một bóng dáng nhỏ bé trong không gian rộng lớn nhưng trong lòng cô, cảm giác đau đớn và hụt hẫng trở nên to lớn và nặng nề hơn bao giờ hết.
Sự tĩnh lặng của đêm đen cùng với cảm giác tuyệt vọng lặng lẽ, khiến mọi thứ như dừng lại, chỉ còn lại âm thanh của cơn gió nhẹ thổi qua và những suy nghĩ không bao giờ có thể được thốt ra. Quỳnh Thi vẫn đứng chờ, đôi mắt cô nhìn về phía xa xăm, nơi mà hy vọng dường như đã lịm tắt, để lại một khoảng trống rộng lớn mà chính cô cũng không biết làm thế nào để lấp đầy.
Trong cái tĩnh lặng của đêm khuya, các âm thanh của phố phường dần nhạt nhòa, Quỳnh Thi vẫn đứng đó, đôi vai cô co rúm lại trong cái lạnh của đêm đen. Ánh sáng từ cột đèn đường vốn đã yếu ớt, giờ đây như một ngọn nến sắp tắt, chiếu lên gương mặt cô.
Từng phút trôi qua như kéo dài hơn bao giờ hết, Quỳnh Thi nhìn vào khoảng hư không trước mặt, cảm giác như mọi thứ đều trở nên mờ mịt và xa lạ.
Ai cũng đối xử lạnh nhạt với cô, một thân một mình sống ở một nơi xa lạ đã tủi lắm rồi. Vậy mà hết Gia Chánh đối xử cộc lốc rồi đến Nghiêm Bách dần trở nên lạnh nhạt, cô thật sự không biết đã làm điều gì mà ai cũng ghét mình, tránh xa mình.
Đường xá xung quanh trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-em-nhieu-chut/4906074/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.