Trong phòng tổng thống.
Cố Mặc Đình đã sớm chờ từ lâu: “Tiêu Diệp Nhiên kéo vali đi vào, bĩu môi phàn nàn nói: “Cũng may là anh đã đến, nếu không thì tối nay em cũng không có chỗ nào để ở.”
“Nếu như em đồng ý, anh cũng có thể khiến cho bọn họ không có chỗ ở.”
Cố Mặc Đình nhận lấy vali của cô, khẽ cười nói.
“Thôi bỏ đi, người ta đê tiện, chúng ta cũng không thể để tiện giống như người ta được.”
Tiêu Diệp Nhiên cong môi mỉm cười, vô tình nhìn thấy ở bên cạnh có một bó hoa tulip, hai mắt liền sáng lên: “Là hoa mà em thích, do anh mua hả?”
“Lúc nãy nhìn anh nhìn thấy hoa tulip nở rộ sặc sỡ ở trước cửa của một cửa hàng ven đường, anh biết là em thích nó cho nên anh đã mua.”
Tiêu Diệp Nhiên ôm tới, hít một hơi thật sâu, cười đến nổi xinh đẹp hơn so với hoa ở trong tay: “Thật là thơm.”
Cố Mặc Đình nhìn bộ dáng vui vẻ của cô, hỏi có mục đích: “Trước kia chưa từng được nhận hả?”
Tiêu Diệp Nhiên lắc đầu: “Không phải là ai cũng giống như anh đâu, đều có lòng như vậy, em rất vui đó, cũng rất cảm động nữa, anh có thể đi công tác với em thật là tốt quá đi.”
“Chỉ có nhiêu đó mà đã thỏa mãn à?”
Đôi mắt của Cố Mặc Đình ngưng động trong nháy mắt, nhìn gương mặt xinh đẹp của cô, khóe miệng nở một nụ cười.
Cô nghiêm túc nhẹ nhàng gật đầu, nụ cười hồn nhiên: “Đương nhiên rồi, đây chính là hoa do anh tặng mà.”
Ánh mắt của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-em-den-nghien-2/446751/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.