“Em vẫn luôn đề phòng Cố Tống Vy, tự khắc sẽ có cách đối phó cô ta.”
Tiêu Diệp Nhiên liếc nhìn anh, mỉm cười: “Xin lỗi nha, mới sáng sớm đã khiến anh lo lắng rồi. Có điều chuyện này cứ giao cho em, em có thể lo liệu được.”
“Thế thì tốt.”
Cố Mặc Đình thở phào, vuốt mái tóc của cô hỏi: “Em gặp cô ta lúc nào vậy?”
“Hôm qua, lúc về nhà lấy đồ.”
“Lần sau nếu xảy ra chuyện thế này nữa, nhất định phải nói với anh đó. Anh không muốn em gặp chuyện tổn hại gì đâu.”
Cố Mặc Đình sắc mặt trầm tĩnh nói.
Sáng nay lúc anh thức dậy nhìn thấy tin tức này, cả ý định giết người cũng trỗi lên rồi, lập tức bảo Tô Lân dùng mọi cách để ém chuyện này xuống.
Có điều giờ nghĩ lại, dường như điều này cũng chẳng cần thiết lắm.
Bộ dáng nắm chắc phần thắng của cô vợ bé nhỏ của anh, đặc biệt là đôi mắt lanh lợi lộ vẻ lém lỉnh kia trông vô cùng quyến rũ.
Ánh mắt Cố Mặc Đình nóng rực lên.
Trên đời này hiếm có người phụ nữ nào không cần dựa vào thế lực của anh giúp đỡ, nếu đã thế thì anh sẽ chờ xem thế nào, cứ để cô tự do phát huy, vào lúc then chốt hỗ trợ cô là được rồi.
Nghĩ đến đây, Cố Mặc Đình bất giác mỉm cười, sau khi hôn trộm cô một cái, anh nhẹ nhàng nói: “Em đi rửa mặt trước rồi chúng ta xuống lầu ăn sáng. Hôm nay đừng tới công ty, đợi chuyện này êm thấm chút rồi hẵng đi nhé.”
“Dạ, được ạ.”
Tiêu Diệp Nhiên cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-em-den-nghien-2/446679/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.