Cố Mặc Đình nhìn dáng vẻ mất tự nhiên của cô, khóe môi cong lên như cười. Anh không nhịn được đưa tay nâng cằm cô lên, nói: “Phu nhân, tuy rằng tôi đã nói hiện tại sẽ không chạm vào cô, nhưng mà… bộ dáng này của cô… thật là làm khó tôi quá.”
Giọng nói anh trầm thấp, như tiếng đàn Cello du dương và từ tính.
Hơi thở ấm nóng phả vào mặt, xen lẫn mùi nước hoa Cổ Long tươi mát thanh nhã. Hormone mạnh mẽ bao phủ đầy quyến rũ và gợi cảm.
Tim Tiêu Diệp Nhiên bỗng nhiên lỗi nhịp, cả người căng thẳng.
Tiêu Diệp Nhiên không ngốc, tất nhiên cô nghe ra được ẩn ý của Cố Mặc Đình. Hơn nữa ánh mắt anh cũng đã lóe lên sự nóng bỏng đang cố kìm nén lại.
Tiêu Diệp Nhiên không khỏi nuốt nước bọt, cả người căng cứng, không biết nên phản ứng ra sao.
Cố Mặc Đình nhìn thấy bộ dáng đó của cô, trong mắt chợt ánh lên một nét cười, giữa lúc cô còn đang kinh ngạc, thản nhiên buông cô ra: “Phu nhân không phải lo, tôi đã nói là không đụng vào cô thì sẽ không đụng, đây vốn không phải lời nói suông.”
Nghe anh nói như thế, Tiêu Diệp Nhiên thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng thầm cảm kích thái độ quân tử của anh.
Chỉ là, hai người giờ đã kết hôn rồi, trước giờ vẫn luôn là Cố Mặc Đình hao tốn tâm sức. Dù là bữa tối tân hôm thân mật, hay căn phòng được dày công chuẩn bị cho cô, thậm chí lãnh giấy đăng ký kết hôn xong, anh còn chạy đến công ty để giải vây giúp cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuong-chieu-em-den-nghien-2/272070/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.