"Chân của đứa trẻ nhà tôi làm sao hả bác sĩ."
Từ Thanh Cẩn hối thúc, bác sĩ gỡ mũ lau mồ hôi trên trán.
" Xương chân bị vỡ chúng tôi đã mổ ra ráp lại, cả xương sườn của bé cũng bị gảy, các phần nội tạng cũng bị tổn thương ít nhiều."
"Còn... Còn sao nữa không?" Hoàng Văn nghe kết quả cũng choáng váng, một đứa bé đang khoẻ mạnh bị tông thành ra thế này.
"Do nội tạng bị tổn thương nên sau này việc hấp thụ dinh dưỡng trong cơ thể của bé thời gian sắp tới rất khó và còn..."
Dừng lại nhận lấy tờ báo cáo trên tay y tá nhìn một chút rồi nói thêm.
"Có một vấn đề nghiêm trọng nữa là não bộ của bé cũng bị ảnh hưởng do va đập nên sau này bé rất khó nhớ và hay bị đau đầu... Cả nhà hãy chú ý."
Đưa báo cáo cho gia đình, bác sĩ nhét tay vào túi áo.
"Bé rất kiên cường, tưởng sẽ không cứu được nhưng thật may mắn... Cả nhà hãy cố gắng chăm sóc cho bé."
"Cảm... Cảm ơn bác sĩ." Từ Thanh Cẩn rối rít lau nước mắt cảm ơn vị bác sĩ kia.
"Được rồi cả nhà mau vào thăm bé đi." Không còn nhiệm vụ, bác sĩ cũng rời đi.
Cả nhà đi vào thăm, thấy có một bé con 9 tuổi nhỏ nhắn nằm đó, người quấn đầy băng gạc trắng. Hơi thở yếu ớt tựa như không còn. Rất yếu, cần cả máy hỗ trợ thở nữa, xung quanh bé biết bao nhiêu là máy móc và dây ống.
Hoàng Thiên Bá nặng nề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-vo-tu-be-dam-my-/3645712/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.