Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Con à, nén bi thương. Con người sống trên đời, dù trong hoàn cảnh nào cũng phải nhìn về phía trước.
Mẹ con chắc chắn mong con sống thật tốt, đem tay nghề thêu thùa độc nhất vô nhị của bà ấy truyền thừa lại. Như vậy, chỉ cần những bức tranh thêu còn tồn tại, thì cái tên Quan Hà sẽ vĩnh viễn không bị lãng quên, đời đời được người ta nhắc đến.”
Chưởng quầy nhìn Mạnh Khê rơi lệ, lòng cũng đầy xót xa. Một tú nương tài hoa hiếm có như vậy cứ thế mà ra đi, thật là một sự mất mát lớn lao.
“Chưởng quầy nói đúng lắm. Nếu con không kế thừa tay nghề của mẫu thân, thì sau này trên đời sẽ chẳng còn dấu ấn nào của mẹ nữa. Con không chỉ muốn truyền thừa, mà còn muốn phát huy nó rực rỡ hơn, có như vậy thế gian mới thực sự khắc ghi tên mẫu thân con.”
Mạnh Khê lấy tay áo quệt nước mắt, trịnh trọng hứa với chưởng quầy.
Trước kia, cậu chưa từng nhận ra tay nghề thêu thùa mẫu thân dạy lại quý giá đến nhường nào. Cậu cứ ngỡ ai học thêu cũng đều như vậy, nên chẳng mấy để tâm. Nhưng giờ đây cậu đã hiểu, những gì mẫu thân truyền dạy đều là tâm huyết cả đời của người.
“Con nói đúng lắm. Con còn trẻ, thời gian còn dài, đừng để hao tổn tinh huyết mà ra đi sớm như mẹ. Nhất định phải chú ý giữ gìn sức khỏe đấy.”
Chưởng quầy thấy Mạnh Khê gầy gò, xanh xao như người suy dinh dưỡng, bèn ân cần dặn dò
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-tieu-phu-lang-qua-mang/5222956/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.