Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Thôn bên cạnh cũng giống như thôn Kháo Sơn, đều nằm sâu trong hốc núi, giao thông trắc trở. Dân làng đa phần đều bán mặt cho đất bán lưng cho trời, dựa vào vài sào ruộng để mưu sinh. Chỉ có một số ít thanh niên trai tráng là chọn cách lên trấn trên làm thuê làm mướn, bán sức lao động kiếm cơm.
Tuy nhiên, thôn bên cạnh có phần may mắn hơn vì có một con sông chảy vắt ngang qua, nhờ thế mà mùa màng thu hoạch cũng khấm khá hơn thôn Kháo Sơn đôi chút. Hơn nữa, vào mùa hạ, người dân còn có thể ra sông mò cua bắt ốc. Đối với người nhà nông mà nói, chỉ cần bỏ ra một buổi chiều là đã có thể kiếm được một món nhắm đưa rượu ngon lành.
Nhớ năm đó khi Hồ Chiêu Đệ gả sang thôn bên, nhà chồng đã đánh hẳn một chiếc xe bò sang đón dâu. Chuyện này khiến mấy cô nương cùng tuổi đang chờ gả hâm mộ đỏ cả mắt. Bởi lẽ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, điều kiện tốt lắm thì cũng chỉ mướn người dùng xe ván gỗ kéo cô dâu về, còn nhà nào nghèo thì tân nương cứ thế tự mình đi bộ sang nhà chồng.
Được đón rước bằng xe bò, đãi ngộ ấy quả thực hiếm như lá mùa thu, trong mắt bà con lối xóm là vô cùng nở mày nở mặt.
Hồi ấy, Mạnh Khê đã phải thức trắng mấy đêm liền, tranh thủ từng chút thời gian để thêu tặng Hồ Chiêu Đệ một chiếc khăn tay tượng trưng cho ý nghĩa “vĩnh kết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-tieu-phu-lang-qua-mang/5222944/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.