Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Chu Uẩn Dương vừa dứt lời, chờ mãi vẫn không thấy Mạnh Khê hồi đáp, trong lòng không khỏi nóng nảy như lửa đốt. Hắn lướt nhanh giao diện trò chơi, cố tìm xem có cách nào giúp đỡ Mạnh Khê không.
Tiếc là dù hắn có hỏi đi hỏi lại trợ lý ảo mấy lần, câu trả lời nhận được vẫn chỉ là một câu máy móc: “Mời người trải nghiệm nỗ lực tăng độ thân mật để mở khóa thêm nhiều phương thức chơi game.”
Cái tính nóng nảy của Chu Uẩn Dương nhanh chóng chạm đến giới hạn bùng nổ. Ngay lúc hắn định lôi mười tám đời tổ tông nhà làm game ra hỏi thăm thì bên tai truyền đến giọng nói đáng thương của Mạnh Khê.
Dưới sự giám sát của Trương thị, Mạnh Khê vội vàng nấu xong bữa tối liền bị mụ ta đuổi ra sân sau để dựng nốt cái giàn còn dang dở. Cậu biết, bữa tối nay lại chẳng có phần mình.
“Ca ca, anh còn ở đó không?”
Mạnh Khê không biết đã qua lâu như vậy, liệu Chu Uẩn Dương có còn ở đó không. Cậu rụt rè như chú ốc sên nhỏ, khẽ vươn râu ra thăm dò.
“Tôi ở đây.”
Chu Uẩn Dương nuốt ngược câu chửi thề vào trong, nghiến răng nặn ra một nụ cười hiền lành, giọng điệu đáp lại Mạnh Khê đầy dịu dàng.
“Ca ca, xin lỗi, ta không kịp trả lời câu hỏi của anh…”
Mạnh Khê vốn tưởng đã lâu như vậy, Chu Uẩn Dương chắc hẳn đã đi làm việc khác. Không ngờ hắn lại đáp lời nhanh đến thế, giống như vẫn luôn ở đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-tieu-phu-lang-qua-mang/5222942/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.