Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Lời vừa dứt, trong lòng Mạnh Khê lập tức trở nên thấp thỏm bất an. Chủ nhân nhìn qua là biết người sang trọng, chẳng lo cơm áo, mấy quả hạnh này đối với chủ nhân có lẽ chẳng đáng là bao.
Nhưng chủ nhân đã tặng cho cậu đồ ăn ngon, so với mấy quả hạnh này thì quý giá hơn gấp vạn lần. Khổ nỗi, đây lại là thứ duy nhất cậu có thể lấy ra được vào lúc này.
Nghĩ đến đây, Mạnh Khê cảm thấy mình như đang chiếm món hời lớn của chủ nhân, trong khi bản thân lại chưa làm được gì để báo đáp ngài.
“Khê Bảo, sao tự dưng lại không vui thế?”
Chu Uẩn Dương còn đang băn khoăn không biết làm sao để ăn được mấy quả hạnh số liệu kia, thì ngẩng lên đã thấy nhân vật tí hon vừa nãy còn vui vẻ tung hoa, giờ trên đầu đã giăng đầy mây đen, cái miệng nhỏ bĩu ra, bộ dáng vô cùng buồn bã.
“Ca ca, ta không sao, chỉ là cảm thấy mình vô dụng quá. Căn bản chẳng giúp được gì cho ca ca.”
Mạnh Khê không ngờ chủ nhân lại để ý đến mình như vậy, vừa thấy cậu không vui liền nhận ra ngay. Cậu vội vàng nở nụ cười, giải thích.
“Phụt… ha ha, Khê Bảo đáng yêu thật đấy. Tôi ở bên này không thiếu thứ gì cả, không cần cậu phải làm gì cho tôi đâu. Cậu chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được, đừng để tôi lại thấy cậu đói đến ngất xỉu nữa nhé.”
Chu Uẩn Dương cảm thấy nhân vật trong trò chơi này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-tieu-phu-lang-qua-mang/5222940/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.