Cảnh sát phụ trách ghi lời khai có cả nam lẫn nữ, thái độ của họ vẫn rất lịch sự, không ai tỏ ra sốt ruột hay nặng lời, họ điềm tĩnh đưa ra từng câu hỏi một cho Tô Khốn. Tuy trong lòng lo lắng, nhưng hơn ai hết cậu biết mình vô tội, câu trả lời nói ra tuy có hơi lộn xộn, nhưng sắp xếp lại vẫn rất có logic.
Vì vụ án có liên quan đến mạng người, nên lần lấy lời khai này diễn ra đặc biệt kỹ lưỡng, tốn không ít thời gian.
Điều hòa trong phòng được bật vừa phải, rất dễ chịu, không nóng bức cũng không quá lạnh, mọi thứ đều tốt, chỉ có điều ánh sáng hơi yếu, không gian có chút đè nén. Cộng thêm mấy người mặc đồng phục vẻ mặt nghiêm nghị, người ngồi người đứng, cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ, khiến cho thần kinh của Tô Khốn dù có vững đến đâu, ở trong căn phòng này hồi lâu cũng bắt đầu cảm thấy mệt mỏi nặng nề.
Thời gian lặng lẽ trôi, Tô Khốn tuy có mệt nhưng trạng thái vẫn không đến nỗi tệ, Cố Diễm bên cạnh thì ngược lại hoàn toàn, dường như càng lúc càng mất kiên nhẫn, chân mày anh nhíu chặt, vẻ mặt cực kỳ lạnh lẽo. Cố Diễm lúc mới đến vẫn luôn im lặng lơ lửng cạnh Tô Khốn, sau đó bắt đầu lượn lờ qua lại bên cạnh bàn, giống như đang cố gắng đè nén sự bực bội và cơn giận dữ âm ỉ.
Viên cảnh sát đối diện bỗng lấy ra một xấp ảnh, đặt lên bàn rồi đẩy về phía Tô Khốn, nói: “Đây là ảnh chụp hiện trường, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nuoi-quy-moc-to-ly/5257734/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.